149 Tiếng rao chè mới nhất

Mấy hôm nay không nghe giọng nói quen thuộc “Ai ăn đậu xanh, hôn đậu đỏ…!” Dì Sou, tôi thấy thiếu thiếu cái gì đó, vì tin nhắn đó đã đeo bám tôi gần 20 năm rồi.

Dì Sáu nhỏ hơn mẹ tôi một tuổi nhưng hai người thân nhau từ thuở còn độc thân, công việc của dì Sue cũng qua đời mẹ tôi. Nói đến đây chợt nhớ đến mẹ, một đời lam lũ vất vả thay chồng, gánh chè bao đời, dãi nắng dầm mưa, nuôi con không ngơi tay. Công việc nghe có vẻ đơn giản (chỉ cần nấu chè thôi!) nhưng để có được món chè như ý, người nấu phải am hiểu từng nguyên liệu, cả bí quyết riêng của mỗi người và cả tình yêu vào đó.

Khi tôi lớn lên, tôi thường thấy mẹ trở về mỗi sáng với gánh chè trên vai và cái nắng cháy da. Những chiếc áo bà ba vá hai bên vai, đôi dép nhựa sờn nhẹ, rách quai đã trở thành những hình ảnh hằn sâu trong tôi. Gánh nặng trút xuống, mẹ vất vả lo cơm nước, giặt giũ, vá quần áo…, một mình rất nhiều việc, các con còn nhỏ nên mẹ không có thời gian nghỉ ngơi hay làm bất cứ việc gì cho bản thân. Mỗi bữa ăn, mẹ dọn dẹp xong bảo các con ngồi ăn, mẹ ở lại làm một số việc bếp núc, các con đặt đũa xuống, trong đĩa có gì mẹ ăn, thói quen của mẹ là “ăn sau”. .

Ví dụ: TL

Anh em tôi được ăn học đàng hoàng, khi tìm được việc làm cũng là lúc mẹ mệt mỏi bỏ mặc chúng tôi về với ông bà ngoại. Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc đó, khuôn mặt cô ấy thật bình thản, có lẽ cô ấy rất vui khi gặp lại bạn nên cô ấy và cô ấy đã làm tất cả những gì có thể cho bạn. Nhìn đôi bàn tay bơ vơ, chai sần, đôi bàn chân sần sùi vì chưa bao giờ được đánh bóng trong đời, tôi thấy lòng mình đau xót.

Gánh gánh chè bao lâu nay, ông đã để lại cho chúng tôi tiếng tăm, nghèo nhưng không tham lam, nói láo, hy sinh tất cả để lo cho các con ăn học. Người ta chỉ nhắc đến mẹ tôi bằng những từ đơn giản, nhưng sao tôi thấy hạnh phúc và tự hào về người mẹ tuyệt vời của mình. Vào ngày rằm tháng bảy, tôi dâng hương lễ Phật với lòng thành khẩn sám hối. Khi mẹ còn sống, ai cũng có vẻ vô tư lắm, ai ở với mẹ để mẹ tự lo, ai ở một mình lâu ngày về nhà hỏi thăm rồi dọn mâm cỗ. Uống say, ngủ say và thức dậy vào buổi sáng. Nói lời tạm biệt “Anh về nghe em!” Hầu hết các bà mẹ không yêu cầu con cái chu cấp cho mình mà muốn cho chúng bao nhiêu có thể. Điều ước nhỏ nhoi của mẹ là “Mẹ mong các con trở về, mẹ rất vui khi nhận được tin của mỗi con!”.

Mẹ! Khi bông hồng trắng được cài trước ngực trong ngày lễ Vu Lan, tôi đã lạc lõng và nuối tiếc quãng thời gian còn mẹ. Giờ ngồi nhớ lại kỷ niệm xưa, chẳng biết làm gì mà không nhận ra mình bất cẩn, vô lý, phải chạnh lòng khi nhận ra chữ hiếu không trọn vẹn.

Tiếng chè hàng xóm giờ đã trở thành niềm mong ước của tôi, bởi những âm thanh ấy đã mang một sự thần thánh, theo tôi từ thuở ấu thơ cho đến tận bây giờ. Ai còn cha mẹ, xin đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh vô tâm với đấng sinh thành, để rồi một ngày trên ngực áo chỉ còn bông hồng trắng mà nghĩ đến chữ hiếu, thì đã quá muộn.

bút ngọc