39 Kể lại một câu chuyện về người bạn được quý mến – Văn mẫu lớp 5 mới nhất

Kể lại một câu chuyện về người bạn được quý mến – Bài số 1

Đầu năm lớp Bốn, em được bầu làm tổ trưởng tổ 5. Sau ngày khai giảng, tổ em được bổ sung thêm một bạn mới tên là Lê Thái Nguyên. Thế là tổ em có bốn nam và bốn nữ: em, Nguyên, Trường, Hữu, Mỹ, Lệ, Trà, Hương. Cô giáo xếp Nguyên ngồi cạnh em, và cô dặn “nhớ giúp đỡ bạn, quý mến bạn”.

Chỉ mấy ngày sau, bạn Hòa ở lớp 5A nói nhỏ với em: “Mẹ bạn Nguyên bị mù; Nguyên là đứa con ngoài giá thú”. Em nói với bố mẹ tin này thì bị bố nạt và nói: “Mỗi người có một cảnh ngộ riêng. Con phải yêu thương quý mến bạn bè, nhất là đối với Nguyên chứ”. Một tháng sau mẹ dặn em: “Chiều nay con mời bạn Nguyên dến nhà ta chơi nhé!

Nguyên người nhỏ bé, đôi mắt đượm buồn. Gương mặt sáng sủa, tóc quăn, ít cười nhưng nói thì dịu dàng như con gái. Nguyên học toán không bằng em, nhưng môn Chính tả, Tập đọc, Kể chuyện, Luyện từ, Tập làm văn thì hơn hẳn em và nhiều bạn khác. Sách vở của bạn giữ gìn rất cẩn thận, chữ Nguyên rất đẹp, đẹp nhất lớp. Trong giờ sinh hoạt, có lần cô giáo nói: “Các em nên học tập bạn Nguyên về tập viết chữ đẹp, để cuối năm học lớp chúng ta có nhiều em thi giật giải “Vở sạch chữ đẹp” toàn khối, toàn trường”.

Lần Nguyên đến nhà em chơi, mẹ cho hai đứa ăn chè ngô, lúc ra về mẹ tặng Nguyên một hộp bút “Hồng Hà” khá đẹp. “Con cảm ơn bác”, Nguyên khoanh tay nói với mẹ em như thế. Nguyên rất thân ái với các bạn. Bạn biết nhiều chuyện về các loài thú, loài chim, loài hoa. Bạn hiền lành và có vẻ nhút nhát, rất khiêm tốn học hỏi các bạn. Đến tháng 11, Nguyên vươn lên về môn Toán, các bài kiểm tra thường được 9, 10 như một số bạn trong lớp. Giờ ra chơi, Nguyên đã dám theo các bạn ra sân đá cầu nhưng còn vụng về lắm.

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11-2004, cả tổ em rủ nhau kéo đến nhà Nguyên chơi. Bà ngoại và mẹ Nguyên rất vui khi đón tiếp các bạn nhỏ của con, của cháu mình. Nhìn thấy cảnh nhà nghèo và mẹ Nguyên bị mù, chúng em vô cùng cảm động. Bạn nào cũng thương, cũng quý Nguyên, nhất là các bạn gái trong tổ, trong lớp.

Nguyên là học sinh giỏi, thi “Vở sạch chữ đẹp” nhất trường, giành giải Nhì môn Tiếng Việt toàn quận. Bạn được cấp học bổng “Học sinh vượt khó học giỏi”.

Lên lớp Năm, em được bầu làm lớp phó phụ trách học tập. Cả tổ bầu Nguyên làm tổ trưởng. Cô giáo khen: “Các em giỏi lắm. Nguyên thật xứng đáng”.

Kể lại một câu chuyện về người bạn được quý mến – Bài số 2

Năm tháng cứ thế trôi đi, chỉ có thời gian là thước đo tốt nhất cho tình cảm bạn bè. Trong suốt thời gian đó, có lẽ Diệp Anh là người bạn mà em yêu mến nhất, người bạn đã học với em từ suốt năm học lớp ba.

Dáng người Diệp Anh dong dỏng cao, khuôn mặt bầu bĩnh, đầy đặn của bạn hễ ai nhìn đến cũng thấy đáng yêu. Nước da ngăm ngăm đen. Mái tóc dài óng ả. Cặp mắt đen láy lúc nào cũng mở to, tròn xoe như hai hòn bi ve. Chiếc mũi hếch và cái miệng rộng luôn tươi cười để lộ hai hàm răng trắng bóng. Ở Diệp Anh khi nào cũng toát lên vẻ năng động, tự tin, hóm hỉnh và hài hước nên rất dễ mến. Diệp Anh rất hiếu động, không lúc nào yên nghỉ chân tay. Trong giờ ra chơi, chỗ nào sôi động nhất là ở đó có Diệp Anh. Chúng em thường tụ tập nhóm ba, nhóm bảy ngồi xung quanh bạn Diệp Anh để nghe bạn kể chuyện. Mở đầu câu chuyện, Diệp Anh vẫn thường hay kể: “ Cái hồi xưa ấy, đấy, cái hồi ấy, cái hồi mà bà tớ chưa sinh ra mẹ tớ ấy…”. Chỉ nghe có đến thế thôi là chúng em đã thấy buồn cười đến nỗi không thể nhịn được rồi mà cái mặt Diệp Anh vẫn cứ tỉnh như bơ. Đặc biệt, Diệp Anh có một trí nhớ rất tốt. Những câu truyện đã đọc hay đã nghe, Diệp Anh đều nhớ như in và kể lại bằng đúng giọng nhân vật nên rất cuốn hút và sinh động. Một mình Diệp Anh đóng đủ các vai, kết hợp với điệu bộ khôi hài khiến bọn em lăn lóc cười đến vỡ bụng.

Xem thêm:  Tả đồng lúa quê em vào ngày mùa – Văn mẫu lớp 5

Diệp Anh luôn luôn làm ra những trò chơi thú vị. Bạn  thường hay chơi cùng với chúng em trò bịt mắt bắt dê hay bó khăn. Vừa chạy lại vừa kêu tiếng dê be be nghe rất ngộ nghĩnh. Diệp Anh thường biểu diễn tiếng hát, tiếng ngựa hí và con sóc nâu hay leo trèo. Mỗi tiết mục, Diệp Anh đều được hoan nghênh nhiệt liệt và gây ra những trận cười nứt nẻ.

Không chỉ là các bạn gái mà cả các bạn trai ngoài và trong lớp đều yêu mến bạn Diệp Anh. Nhưng thật không may, hai tuần trước đây, một tai nạn giao thông đã cướp đi tính mạng của người bạn mà chúng em yêu quý. Dù biết bạn đã khuất nhưng chúng em vẫn cứ coi như bạn vẫn sống và làm việc cùng chúng em, bây giờ bạn đang thi đỗ vào trường Amsterdam và đi du học rồi. Cô giáo vẫn gọi bạn đứng lên đọc bài và vẫn cứ lấy cơm, lấy gối cho bạn ăn học.

Rồi mai đây phải xa mái trường thân yêu, em cũng sẽ mang theo nhiều kỷ niệm cùng với những yêu mến của cả lớp với bạn Diệp Anh.

Kể lại một câu chuyện về người bạn được quý mến – Bài số 3

Hè vừa rồi, có lẽ là kỉ niệm đẹp nhất trong suốt đời học trò của tôi. Đó là mùa chia tay thầy cô, bạn bè, tạm biệt mái trường tiểu học thân yêu đã ấp ủ biết bao dự định, ước mơ. Và còn là kỉ niệm đẹp về một người bạn mới quen – một cô bé – một trái tim lạc quan và yêu đời.

Hè năm nào cũng vậy, mẹ đều cho tôi theo học lớp hội họa ở cung thiếu nhi. Như đã hẹn, cứ sau một năm học tập đầy cố gắng, lớp vẽ của chúng tôi lại gặp nhau, bạn bè tay bắt mặt mừng. Nhưng buổi học hôm nay đã có thêm một người bạn mới.

Thầy giáo bước vào lớp, tất cả đều đứng lên chào:

–  Chúng em chào thầy ạ!

Thầy nhẹ nhàng:

–  Chào cả lớp! Từ hôm nay lớp chúng ta sõ có thêm một thành viên mới. Nào, các em vào lớp đi!

Cả lớp chúng tôi không khỏi ngạc nhiên. Đó là một cô bé ngồi trên xe lăn. Hai bím tóc xinh xinh đen nhánh, đôi mắt bồ câu thật dễ thương và một lời nói nhẹ nhàng: “Chào các bạn, mình tên là Hoa, mình rất mong được làm quen với các bạn!”.

Lớp học bắt đầu bàn tán xôn xao về người bạn mới. Chợt tôi giật mình khi nghe tiếng thầy giáo:

– Hoa, em hãy xuống dưới kia và ngồi cạnh bạn Giang nhé!

Hoa ngồi cạnh chỗ tôi. Giờ học vẽ hôm nay thầy giáo cho đề tài: “Em hãy vẽ một bức tranh tưởng tượng xem em sẽ làm gì trong tương lai”.

Tôi quay sang Hoa mỉm cười, đôi bàn tay nhỏ bé đang cố gắng vẽ những nét đầu tiên. Tôi bất ngờ khi đọc được dòng chữ in đậm trên xe lăn: Quỹ bảo trợ nạn nhân chất độc màu da cam năm 2003. Tôi giật mình, thì ra Hoa là nạn nhân của chất độc màu da cam. Tôi lặng người khi biết vậy và phần nào hiểu được sự chịu đựng của Hoa. Tôi vẽ tiếp bức tranh của mình, nhưng không thể tập trung được nữa…

Xem thêm:  Kể lại một việc tốt mà em đã làm hay đã chứng kiến ở trường – Văn mẫu lớp 5

Cuối buổi học, thầy giáo nhận xét các bài vẽ và có một bức tranh đã thu hút sự chú ý của cả lớp. Trong tranh là một cô giáo đang dạy các em nhỏ tật nguyền học vẽ, học viết. Tôi ngờ ngợ nhận ra bức tranh này là của Hoa, một ước mơ giản dị biết bao, một tương lai đầy màu sắc, với những dự định. Với một con người như tôi, đó là một ước mơ không quá khó, nhưng với Hoa đó là cả một quá trình cố gắng. Tan học tôi lại gần Hoa, bạn vẫn tươi cười vui vẻ và lúc lắc hai bím tóc.

Hoa làm quen với tôi rất nhanh. Trên con đường rợp bóng cây, chúng tôi đã nói mọi chuyện, và tôi tình cờ đã biết được nhà Hoa. Một ngôi nhà đã cũ và nằm khuất trong một con ngõ nhỏ ở thành phố.

Từ đó, ngày nào đi học tôi cũng ghé qua nhà Hoa và bắt gặp bức tranh hôm nào được dán lên tường. Tình bạn đã nảy nở giữa tôi và Hoa. Cuối hè, chúng tôi chia tay nhau dựới tán cây phượng vĩ và cùng hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt và hạn nhau cùng gặp lại vào hè năm sau.

Hè năm nay, tôi vẫn đến lớp học vẽ nhưng chỗ ngồi của Hoa đã trống. Tan học, tôi ghé qua nhà Hoa, ngôi nhà đã vắng chỉ còn lại một cây phượng, trên cây vẫn còn một chùm hoa đỏ thắm, màu hoa của tình bạn. Và sau đó, tôi được biết nhà Hoa đã chuyển về quê.

Tuy đã xa nhau nhưng ánh mắt nụ cười và cả ước mơ của Hoa vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Hoa sẽ mãi là người bạn, một bông hoa đẹp trong trái tim tôi.

Kể lại một câu chuyện về người bạn được quý mến – Bài số 4

Người bạn mà em yêu quý nhất đó chính là Mai Trang, đó là người bạn thân nhất của em, người mà em có thể thoải mái chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống, cũng là người em tin tưởng, yêu thương nhất. Mai Trang là một người bạn rất chân thành và nhiệt tình, em cảm thấy rất may mắn vì có Trang làm bạn của mình.

Em và Mai Trang đã làm bạn được rất nhiều năm nay rồi, bởi chúng em ở cùng trong một xóm nhỏ nên chúng em quen biết nhau từ rất sớm, chúng em cùng nhau vui đùa, chạy nhảy, cùng chơi những trò chơi dân gian đầy thú vị. Có thể nói, tuổi thơ của em và Mai Trang đều in đậm hình bóng của nhau. Chúng em trở nên thân thiết, luôn đi cùng nhau, đến quần áo cũng giống nhau, vì vậy mà mọi người thường hay nhầm lẫn em và Mai Trang, điều này có vẻ kì lạ nhưng em thấy vui lắm, điều đó chứng tỏ chúng em rất thân thiết, thân thiết đến mức mọi người nhầm lẫn chúng em với nhau.

Mai Trang là một cô gái vô cùng dễ thương và xinh xắn, bạn cao nhưng dáng người lại rất mảnh mai, không giống như em, chiều cao hơi khiêm tốn và dáng người thì hơi mập một chút. Mai Trang có một làn da trắng hồng như nàng Bạch Tuyết trong truyện cổ tích Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn, làn da sáng và khuôn mặt xinh xắn khiến cho Mai Trang nổi bật ở bất cứ đâu, dù đứng trong đám đông cũng có thể dễ dàng nhận ra bạn. Đôi mắt của Mai Trang lớn và đen láy, hàng mi thì cong vút tự nhiên trông vô cùng dễ thương, mọi người thường nói “đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn”, và em thấy rất đúng với Mai Trang, đôi mắt đẹp cũng thể hiện được con người trong sáng, hồn nhiên ở bạn.

Không chỉ có diện mạo xinh đẹp, nổi bật, Mai Trang còn là một học sinh vô cùng gương mẫu của lớp chúng em, Mai Trang học đều tất cả các môn, hạnh kiểm cũng tốt nên bạn được thầy cô và bạn bè trong lớp vô cùng yêu quý. Điều đáng khâm phục nhất ở Mai Trang là bạn không bao giờ bỏ cuộc, chẳng hạn như làm một bài toán khó, Mai Trang không bao giờ bỏ cuộc hay ỉ lại vào thầy cô mà luôn tự mình tìm cách giải quyết đề bài. Làm một lần không được bạn sẽ làm nhiều lần, làm bằng cách này không được thì bạn tìm những cách giải khác ưu việt hơn. Tính cách này của Mai Trang khiến em rất ngưỡng mộ, bởi em lại trái ngược với Mai Trang, em hay nản lòng trước những gì khó khăn và thường không thể kiên trì đến cùng.

Xem thêm:  Kể lại một câu chuyện vượt khó vươn lên học giỏi – Văn mẫu lớp 5

Mai Trang luôn giúp đỡ em trong học tập, có những bài tập nào khó thì Mai Trang sẽ hướng dẫn để em có thể tự mình giải được, thay vì đưa vở bài tập cho em chép. Mọi người nếu không hiểu Trang có thể sẽ nghĩ rằng bạn ích kỉ, không muốn cho người khác xem bài tập của mình. Nhưng em lại không nghĩ như vậy, Mai Trang muốn em tự làm vì muốn cho em hiểu bài, có thể tự mình làm không chỉ bài tập này mà còn những bài tập khác nữa, phần khác Trang không muốn em ỉ lại vào mình mà trở lên lười biếng, thụ động.

Không chỉ đối với em mà với tất cả các bạn trong lớp Mai Trang đều tận tình giúp đỡ, không chỉ trong học tập mà trong cả cuộc sống. Trong học tập thì Mai Trang giúp đỡ mọi người giải quyết những đề bài hóc búa, giải đáp những thắc mắc của mọi người về nội dung của bài học, trong cuộc sống thì mai Trang thường quan tâm, để ý để giúp đỡ các bạn. Chẳng hạn như Trang vận động lớp quyên góp ủng hộ cho bạn Minh, bởi Minh là một học sinh chăm ngoan nhưng hoàn cảnh gia đình vô cùng khó khăn. Trước lúc Mai Trang kêu gọi cả lớp thì chúng em không ai hay biết về hoàn cảnh của Minh cả, vì vậy mà sau sự việc ấy chúng em thêm quan tâm đến Minh hơn và cũng yêu thương sự nhân hậu của Mai Trang hơn nữa.

Với tư cách là một người bạn, Mai Trang là một người bạn chân thành, nhiệt tình với bạn bè. Trong cuộc sống cũng như trong học tập có rất nhiều những nỗi buồn, và khi có bất cứ tâm sự gì thì người đầu tiên và duy nhất em nghĩ đến lúc ấy chính là Mai Trang. Mai Trang không nói nhiều mà bạn luôn dùng những hành động ấm áp nhất để an ủi em, bạn im lặng lắng nghe, để cổ vũ tinh thần thì chỉ cần một cái vỗ về động viên thôi cũng làm em cảm thấy ấm lòng hơn. Bởi, Mai Trang hiểu rõ em hơn ai hết, cách bày tỏ cảm xúc của chúng em không bằng lời nói sáo rỗng mà chỉ bằng những hành động giản đơn nhưng đầy ấp áp như vậy đấy.

Cuộc sống tươi đẹp nhưng cũng đầy rẫy những khó khăn, nó làm cho con người ta cảm thấy mệt mỏi, gục gã. Những lúc như vậy, ta rất cần một người bạn ở bên quan tâm, chia sẻ, mà đôi khi chỉ cần một người có thể lắng nghe, có thể đồng cảm thì những khó khăn, trở ngại ấy cũng không còn quá đáng sợ nữa. Bạn bè là người đồng hành cùng ta không phải chỉ trong một khoảng thời gian hữu hạn mà là người sẽ đi cùng ta đến cuối con đường. Tình bạn vĩ đại là vậy, thiêng liêng là vậy nhưng cũng sẽ nhanh chóng tan vỡ nếu như ta chỉ biết sống ích kỉ, vụ lợi. Để bảo vệ một tình bạn đẹp cần sống chân thành, yêu thương, sống không chỉ nhận mà hãy học cách cho đi.

Vũ Hường tổng hợp