Business is booming.

Em hãy kể về một lần em mắc lỗi

Em hãy kể về một lần em mắc lỗi

Đề bài: Kể về một lần em mắc lỗi.

Bài làm

Con người chúng ta sẽ trưởng thành từ những lỗi lầm nếu chúng ta biết nhận lỗi và sửa lỗi. Với em cũng vậy, em cũng đã từng có những lần mắc lỗi, có khi với ông bà, cha mẹ, có khi với thầy cô và em nhớ nhất đó chính là lần em mắc lỗi với cô giáo chủ nhiệm của em năm em học lớp bốn.

Cô giáo chủ nhiệm năm lớp bốn của em là một người rất hiền, cô tên là Mai và là một giáo viên dạy môn thể dục. Cô chẳng bao giờ to tiếng quát mắng học trò cả. Từ khi còn học những lớp dưới cả lớp đã nghe nói về cô, một cô giáo rất hiền, có vóc dáng người nhỏ nhắn, mảnh khảnh. Ai khi nhìn vào cô đều nghĩ rằng đây là học sinh cấp hai, hoặc nếu biết là giáo viên thì cũng không ai nghĩ tới cô lại là giáo viên thể dục bởi môn thể dục là một môn học cần rất nhiều đến thể lực. Chính vì biết trước tính cách của cô nên cả lớp hầu như chẳng mấy ai sợ cô mà thậm chí còn bày trò quậy phá. Phải nói rằng nửa đầu học kỳ một cô khá nhức đầu với lũ học trò tinh nghịch chúng em.

Em hãy kể về một lần em mắc lỗi

Kể về một lần em mắc lỗi

Thực sự để mà nói thì đối với đám con trai thì môn thể dục là một môn ưa thích mà giờ thể dục được hoạt động chân tay nhiều và chơi những môn thể thao tự do là điều ưa thích. Ấy vậy mà những lúc tập các động tác thể dục hay thực hiện khởi động thì ai nấy đều lười và chán nản. Nhất là cô Mai lại quá hiền nên chúng em thường chỉ tập qua loa cho lấy lệ mặc dù cô giáo đã cảnh cáo rằng nếu không khởi động đúng khi đi vào thực hiện bài tập hay bài thi sẽ dễ gặp chấn thương hoặc không có thành tích tốt. Mặc dù giờ nào cô cũng nhắc nhưng em và mấy đứa bạn lại chẳng bao giờ để ý lắm tới những lời nhắc nhở ấy vì nghĩ rằng mình có thi đấu như những vận động viên đâu mà cần khởi động kỹ.

>> Xem thêm:  Văn mẫu lớp 6: Em hãy tả dòng sông mùa lũ

Em còn nhớ lần đó là lần cả lớp kiểm tra bằng bài nhảy xa. Đây cũng là môn mà em khá thích. Cả lớp được di chuyển tới một góc của sân trường. Nơi đó có một cái hố cát hình chữ nhật dành để học tập môn nhảy xa. Bình thường những giờ ra chơi thì đám con trai cũng hay ra đây nhảy nhót, vui đùa. Hôm thi ấy cũng như mọi khi, cô giáo cho cả lớp tập trung và tập các động tác khởi động, bài tập thể dục buổi sáng và yêu cầu sau khi giải tán đợi gọi đến tên vào thi thì yêu cầu các bạn ở ngoài tiếp tục khởi động. Vì là ngày hè mà đã vào tiết 3 nên trời nắng oi ả, cả lớp chẳng mấy ai khởi động mà tất cả đều ngồi dưới bóng cây bàng để chém gió và chờ đến lượt thi. Lần này em cũng không ngoại lệ.

Chẳng mấy chốc đã đến lượt em lên thi, vẫn như thường ngày đã tập thì em vẫn thực hiện lần lượt các bước: chạy đà, giậm đà và nhảy. Hai bước đầu thực hiện khá tốt và nghĩ rằng kết quả cũng sẽ không đến nỗi nào nhưng khi bắt đầu bước giậm nhảy chuyển sang nhảy thì chân em bỗng dưng bị chuột rút, có lẽ là do vừa nãy ngồi hơi lâu. Và chẳng có gì bất ngờ khi em tiếp đất thì chân tiếp đất không đúng và lực giậm nhảy mạnh cộng với chuột rút khiến em khi tiếp đất nghe tiếng “Rắc” một cái và té nhào. Cảm giác đau đớn ở chân truyền tới và em thấy cô giáo cùng mấy bạn với nét mặt lo lắng chạy tới. Vì quá đau nên mồ hôi túa ra, mặt đỏ gay gắt, thêm nữa là trời thì lại nắng nên em cảm tưởng sắp ngất tới nơi rồi. Em được đưa vào trạm y tế cạnh trường và cô giáo cùng với giám hiệu nhà trường đi cùng. Một lúc sau thì bố mẹ em cũng lên và em được xác nhận là bị chật khớp cổ chân và gãy ngón út. Bố em là một người khá nóng tính và bênh con nên ngay lập tức đã mắng cô giáo và cho rằng cô bắt ép học sinh tập luyện quá nhiều. Lúc ấy ở trong phòng nghe lời trách móc của bố em cảm thấy rất hổ thẹn và muốn ra giải thích nhưng vì đau quá và bác sĩ đang xử lý vết thương nên em không ra được. Phải mất ba mươi phút em mới được đẩy ra khỏi phòng và ngay lập tức thấy cô giáo hỏi thăm em khiến em càng thêm xấu hổ thay.

>> Xem thêm:  Hãy kể lại những kỉ niệm đáng nhớ với người thân của em – Văn 6

Phải mất một lúc sau em mới giải thích được cho bố mẹ và cô hiệu trưởng hiểu và nhận lỗi lầm của mình với cô giáo. Cô đã không trách em mà còn trìu mến xoa đầu em và nói rằng lần sau nhớ phải rút kinh nghiệm không được tái phạm vì sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của chính các em. Khi ấy em cảm thấy rất có lỗi và hối hận vì mình đã không nghe lời cô. Đây cũng trở thành một bài học kinh nghiệm và một kỷ niệm khó phai trong lòng em.

Loan Trương

Có thể bạn quan tâm?

  • Em hãy kể về tình cảm của em đối với ông em
  • Kể về thầy giáo của em
  • Kể về một anh hàng xóm mà em quý mến
  • Kể về người bạn thân của em (bạn gái)
  • Tả con chó vện mà em biết
  • Kể lại một trận đấu vật Sumô
  • Bạn Vũ Văn Quyền kể về buổi đầu tiên đi học
  • Em hãy kể về tình cảm của em đốì với cha em

Comments are closed.