Business is booming.

Kể lại một kỉ niệm về mẹ của em

Kể lại một kỉ niệm về mẹ của em

Hướng dẫn

Chắc hẳn ai cũng có những kỉ niệm đẹp cho riêng mình. Tôi cũng vậy, tôi cũng có một kỉ niệm về người mẹ yêu quý của tôi. Mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất trên đời này. Mỗi lần nhớ tới mẹ, kỉ niệm đẹp mà tôi không sao quên được ấy lại xuất hiện trong tâm trí tôi.

Dạo ấy, ba tôi đi công tác xa nhà nên ngày ngày mẹ phải đến trường đón tôi sau giờ tan học. Buổi trưa hôm ấy, trời bỗng đổ mưa to và kéo dài đến hàng tiếng đồng hồ. Từ cơ quan, mẹ hối hả đạp xe tới trường. Thấy tôi đang đứng nép dưới cổng, mẹ vội cởi áo mưa trùm cho tôi và bảo: “Con khoác vào đi khỏi ướt”. Nhận ra vẻ băn khoăn của tôi mẹ an ủi: “Đừng lo con ạ! Mưa chắc cũng sắp tạnh rồi! Mẹ khỏe hơn con, có ướt một chút cũng chẳng sao”.

Mưa vẫn nặng hạt, nước chảy tràn trên mặt đường, tuôn ồ ồ xuống cái miệng cống. Trên đường vắng xe cộ và người qua lại. Trong các hiên nhà, người trú mưa chen cúc. Mẹ tôi vẫn gò lưng đạp xe trong mưa. Tôi thương mẹ quá chẳng biết làm sao. Về đến nhà, mẹ vội thay quần áo rồi lo nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Tôi cũng giúp mẹ một tay. Đến bữa, mẹ có vẻ mệt mỏi ăn không ngon miệng. Tôi động viên: “Mẹ cố ăn bát cơm cho khỏe!’. Mẹ gượng cười “Chắc không sao đâu con ạ! Mẹ chỉ thấy khó chịu một chút thôi”. Rồi mẹ uống một viên thuốc cảm và đi nghỉ. Đến chiều, mẹ vẫn đi làm như thường lệ. Đêm ấy, mẹ lên cơ sốt. Tôi bối rối chẳng biết phải làm thế nào nên chạy sang nhờ bá Lan hàng xóm đưa mẹ đi bệnh viện. Bác sĩ khám bệnh rồi nói rằng mẹ bị viêm phổi cấp do cảm lạnh. Đặt tay lên trán mẹ, trán mẹ nóng như lửa. Đôi môi mẹ khô se, hơi thở mệt nhọc, khó khăn. Tôi thương mẹ quá, nước mắt cứ rưng rưng. Bá Lan lấy chiếc khăn lạnh đặt lên trán mẹ. Hai bá cháu cùng cô y tá trực bên mẹ suốt đêm. Mẹ được tiêm mấy mũi thuốc, đến gần sáng, cơn sốt hạ dần. Mẹ vẫy tôi lại gần rồi ra hiệu bảo mở cửa sổ. Những tia nắng sớm rọi vào làm sáng cả căn phòng. Nét mặt mẹ tươi t 2000 rở lại.

>> Xem thêm:  Cảm nghĩ của em về bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương

Lần ấy, mẹ nằm bệnh viện mất năm hôm. Ngày ngày, bá Lan thay mẹ đến trường đón tôi. Chiều nào tôi cũng vào bệnh viện thăm mẹ. Hai mẹ con ngôi trên chiếc ghế đá kê dưới gốc cây bàng, nhỏ to tâm sự. Mẹ vuốt tốc tôi và khuyên: “Đừng vì mẹ bệnh mà sao nhãng việc học hành con nhé! Ngày mai mẹ sẽ về với con”. Tôi ngả đầu vào vai mẹ như ngày còn thơ bé… Hôm mẹ về nhà, thấy nhà cửa gọn gàng, sạch sẽ, mẹ vui lòng lắm. Mẹ khen tôi: “Con gái mẹ giỏi quá!”. Tôi thầm mong mai sau sẽ trở thành một người phụ nữ hiền dịu, đảm đang như mẹ.

Từ độ ấy, tôi càng cố gắng chăm ngoan, học giỏi để đến đáp phần nào công ơn của mẹ. Mẹ ơi! Đúng như một lời bài hát đã nói: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như dòng suối ngọt ngào… ” Lời hát nặng ân tình ấy sẽ theo con suốt cuộc đời mẹ ạ!

Có thể bạn quan tâm?

  • Trường em có một độỉ bảo vệ cây xanh. Hãy kể lại việc làm của các bạn trong độỉ đó
  • Viết một đoạn văn ngắn (từ 5 đến 7 câu) kể về tình cảm của bố mẹ hoặc người thân của em đối với em
  • Tả cảnh tan trường
  • Kể lại câu chuyện Đất quý đất yêu
  • Hướng dẫn cảm thụ văn học bài Cuộc họp của chữ viết – Tiếng việt 3.
  • Hướng dẫn cảm thụ văn học bài Người mẹ – Tiếng việt 3.
  • Viết một bức thư cho ông bà kể những điều em biết về thành thị
  • Đề kiểm tra cuối tuần 23 Tiếng Việt lớp 3

>> Xem thêm:  Chứng minh rằng: Nhân dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước

Comments are closed.