Business is booming.

Tả bến tàu, bến xe mà em biết

Tả bến tàu, bến xe mà em biết

Hướng dẫn làm bài

– Đề bài yêu cầu: Tả cảnh bến tàu, bến xe thông qua trí nhớ và trí tưởng tượng của người viết.

– Miêu tả qua sự quan sát từ thực tế, qua ti vi, phim ảnh và tưởng tượng.

– Bài văn cần đủ những ý chính sau:

Mở bài:

+ Bến tàu xe em miêu tả ở đâu? Vào thời gian nào? Ngày thường hay vào dịp cúối năm?

+ Ấn tượng chung nhất của em về nơi đó?

Thân bài:

+ Tả khái quát:

. Thời gian và địa điểm chứng kiến cảnh bến tàu, bến xe: lúc đông người, lúc vắng?

+ Tả chi tiết:

. Từ lúc còn sớm: nhà ga, toa tàu còn thưa người.

. Khi bắt đầu bán vé: người qua kẻ lại đông nghịt. Người đi tàu, người ra đón người nhà, xe ôm, hàng quán rất náo nhiệt. Mỗi người một vẻ mặt, tiếng nói, trang phục, cử chỉ.

. Tả chi tiết các loại xe trong bến xe: xe đi các tỉnh xa, xe buýt, xe ôm, taxi…

Kết bài:

Cảm xúc, suy nghĩ của em khi được tham gia, chứng kiến cảnh tượng ấy.

Bài văn mẫu

Vậy là những ngày chị họ em được ở Hà Nội chơi đã hết. Hôm chị trở về nhà ở Lào Cai, em đã được mẹ cho phép đến bến xe Mỹ Đình tiễn chị. Đó là lần đầu tiên em được đến bến xe này. Cảnh bến xe đã để lại cho em nhiều ấn tượng.

Bến xe Mỹ Đình nằm bên đường Phạm Hùng, đó là nơi đi về cua rất nhiều tuyến xe bus của Hà Nội, đặc biệt là những tuyến xe khách từ Hà Nội đi các tỉnh phía Bắc.

>> Xem thêm:  Tả cảnh bình minh trên biển mà em biết

Từ trên cao nhìn xuống, bến xe Mỹ Đình thật nổi bật. Nhấp nhô quanh đó là những khu đô thị, những tòa nhà vài chục tầng, những ngôi nhà hai ba tầng,… tất cả chen chúc nhau để có chỗ đứng. Riêng bến xe lại có một không gian thoáng rộng. Trừ tòa nhà là nơi làm việc của các cô bác cán bộ quản lí bến xe và là nơi chờ xe của khách thì phần còn lại của bến chỉ là nơi đậu của những chiếc xe ô tô. Bởi thế, giữa trùng trùng lớp lớp nhà cửa, cao ôc, bến xe giông như một lòng chảo rộng rãi thoáng đãng. Những chiếc ô tô lúc này trông giống y những chú bọ rùa. Mỗi chú một màu sắc thật vui mắt: màu xanh, màu đỏ, màu vàng,… Chú thì đứng im; chú thì chậm chạp; bò trên mặt sân, ra đến đường lại bất thần chạy ào đi. Những chiếc xe máy, những vị khách, những người chạy xe ôm thì nhỏ xíu, chẳng khác nào các chú kiến mất râu; chủ chạy loăng quăng tìm bạn, chú đứng tần ngần nhìn mọi việc xung quanh,… Cảnh tượng thật vui mắt!

Đến gần rồi vào hẳn bến xe mới thấy hết không khí nơi người đến, người đi này. Bến có có hai cổng vì lượng xe, lượng khách khá nhiều. Từ xa nhìn lại, cổng bến xe bao giờ cùng đông đúc, tấp nập. Đó không phải do khách mà do những chú lái xe ôm, những hàng nước dựng tạm. Đứng ở cổng chính nhìn vào sân là tòa nhà quản lí rất lớn. Trên mái có một dòng’ chữ rất to màu đỏ: “Bến xe Mỹ Đình”. Bên trái là chốt bảo vệ cổng và dãy nhà gửi xe máy, xe đạp rất dài. Bên phải và đằng sau tòa nhà kia là phần sân đậu xe, không gian chiếm diện tích chủ yếu của bến. Từng hàng, từng hàng xe đứng sát nhau đến mức khoảng cách giữa chúng chỉ đủ để một người lớn đi qua được. Liền sau dãy nhà gửi xe là cổng thứ hai của bến. Toàn bộ bến xe được bao bọc,bởi những vách tường bê tông thấp có nối những thanh sắt cao lên.

>> Xem thêm:  Soạn bài : sự tích Hồ Gươm

Mỗi chiếc xe ở dây lại có một dáng vẻ. Những chiếc xe bus chạy trong Hà Nội thì lớn và đẹp hơn cả. Chúng được sơn đồng bộ màu đỏ – vàng – trắng, khá sạch sẽ, gọn gàng. Những chiếc xe khách chạy đường dài nhìn vấ’ vả hơn. Chúng nhỏ hơn xe bus, được sơn những màu khác nhau mà phần đa đã phôi pha chuyển sang sắc xỉn: xanh, đỏ, vàng, cam,… Vì chạy đường xa, trải nhiều mưa nắng nên xe nào xe nấy còn vương những vết bùn đất bắn lên tận kính. Thân xe chi chít những số điện thoại, những lời mời chào, những điểm dừng của xe,… Trên nóc xe còn được chằng thêm những thứ hàng khách gửi: những bao tải, thùng các tông,…

Trong sân bao giờ cũng nhộn nhịp người đi lại. Người khoác đeo cặp, khoác ba lô,… – đó là những anh chị học sinh, sinh viên chờ đi xe bus; người xách va li, vác bao tải, đeo ba lô to căng – đó là những người đang chuẩn bị về quê ở tỉnh xa hoặc vừa mới xuống Hà Nội. Gương’mặt ai cũng lo lắng, căng thẳng thậm chí mệt mỏi vì tìm xe, vì lo cho chặng đường sắp tới. Giữa trưa hè, mồ hôi họ vã ra, nhỏ từng giọt xuống áo. Bến xe ồn ã những tiêng còi xe inh ỏi, mùi xăng xe, hơi nóng,… không gian ngột ngạt vô cùng. Hễ có “một chiếc xe khách nào vào bến, các chú chở xe ôm lại. chạy ào đến hỏi han, mời mọc mọi người đi xe. Và bất kì một người nào mang vác đồ đạc trên người cũng được rất nhiều chú “lơ xe” đi theo hỏi cặn kẽ: Đi đâu? đi Tuyên Quang / Lào Cai / Thái Nguyên,… không? Người được hỏi cứ lắc đầu quầy quậy ra chiều không tin tưởng. Vậy là ngoài tiếng còi xe, động cơ xe, ở đây còn rộn rạo, eo sèo những tiếng mời chào khách. Thỉnh thoảng, lại có tiếng loa của ban quản lí bến xe đọc tên các xe và tuyến đường, đồng thời nhắc nhở hành khách đề phòng kẻ gian trộm cắp hành lí, tiền bạc,…

>> Xem thêm:  Tập làm văn 6 đề 28: Tả lại cảnh khu phố hay thôn xóm, bảnlàng vào dịp Tết đến xuân về.

Rời bến xe Mỹ Đình, em thầm mong những chuyến đi về của những hành khách này được thượng lộ bình an.

Có thể bạn quan tâm?

  • Tả bến tàu, bến xe
  • Bạn Vũ Văn Quyền kể về buổi đầu tiên đi học
  • Tập làm văn lớp 3: Tuần 25: Miêu tả về một lễ hội
  • Quan sát đồ vật: Quyển sách Tiếng Việt của em
  • Tả cánh đồng lúa quê hương em lớp 4
  • Kể lại một câu chuyện nói về truyền thống Tôn sư trọng đạo
  • Viết lại một tin thể thao
  • Dàn ý tả cảnh biển Vũng Tàu lớp 6 đầy đủ chi tiết

Comments are closed.