Business is booming.

Tả lại phiên chợ vùng cao theo trải nghiệm của em

Tả lại phiên chợ vùng cao theo trải nghiệm của em

Hướng dẫn

Tôi trở lại Lao Cai vào một buổi sáng mùa hè trời oi nồng và nắng. Một người bạn ở Thành phố Lao Cai đã đưa tôi về một bản khá xa của thành phố để tránh cái thời tiết khó chịu ở đây. Xe chúng tôi bò chầm chậm trên những con đèo dốc ngoằn nghoèo. Và phải đến quá trưa chúng tôi mới đến bản Pà-Nứa. Nơi đây bốn bề là rừng núi. Không khí thật dịu mát, trong lành. Một đêm ở lại Pà-nứa đã để lại cho tôi một kỷ niệm khó quên. Lâu lắm rồi tôi mới được thưởng thức những món ăn của người dân tộc dao. Thật là thú vị và tận hưởng một đêm yên lành ở nơi miền địa đầu biên giới phía bắc xa xôi.

Sáng hôm sau chúng tôi đi chợ. Tôi háo hức chờ đợi một phiên chợ của các đồng bào người dân tộc. Sáng sớm, khi bầu trời còn mờ hơi sương, người dân ở đây lục tục trở dậy để chuẩn bị đi chợ phiên. Trong thôn bản còn đẫm sương đêm, bếp lửa nhà ai đã bập bùng từ lúc con gà rừng cất tiếng gát te te. Chúng tôi đi bộ vì xe ô tô không thể đến chợ được. Con đường đến chợ là con đường dài ngoằn nghoèo, khúc khủy bên những dòng xuối trong veo chảy róc rách. Người thì đi bộ, người thì đi bằng ngựa. Hai bên đường những cành cây còn đang trĩu nặng những hạt sương long lanh như những hạt ngọc sáng lấp lánh. Giọt sương rơi xuống đẫm ướt vai áo chúng tôi và cảm giác ướt lạnh khắp người. Bước chân ngựa nhịp nhàng, trên lưng là những bó củi được buộc cẩn thận hay những túi măng rừng, mọc nhĩ, nấm hương và cả những chồng vải thổ cẩm được xếp cao ngất ngưởng. Ngựa bước đi nhẫn nại bên những bóng áo váy rực rỡ của người dân xuống chợ.

>> Xem thêm:  Soạn bài: Ôn tập văn nghị luận

Đến chợ, chúng tôi như lạc vào một thế giới của sắc màu. Hình ảnh đầu tiên thu hút chúng tôi là các bộ trang phục của người dao, người thái, người nùng, người sán chỉ, người cao lan,…

Ấn tượng nhất vẫn là cách vấn tóc và đội khăn cao chon von trên đầu của các cô gái người dân tộc sán chỉ. Những cô gái dao đỏ thì quấn xà cạp cao, bó chặt lấy đôi chân khỏe khoắn. Điểm làm đẹp nổi bật nhất đó chính là hàng loạt vòng bạc được đeo trên cổ và trên tai. Có người đeo tới 5, 7 chiếc vòng bạc ở cổ. Còn tai thì trĩu nặng bởi những chiếc vòng tai to và nặng bằng bạc trắng sáng lấp lánh.

Dòng người từ khắp các bản đổ về chợ mỗi lúc một đông. Tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới làm xôn xao cả một vùng rừng núi. Chỗ này hàng bún, chỗ kia hàng bánh và cả những mẹt mèm mém còn đang bốc hơi nghi ngút. Mèn mén được coi là đặc sản ẩm thực của người vùng núi phía bắc. Những bát bún được múc ra bát to cho khách chan với nước dùng đang sôi sùng sục trên bếp lửa đỏ rực. Ăn bún ở đây có cái hương vị riêng không giống như ở vùng xuôi. Nếu ai ăn một lần thì chắc phải nhớ mãi. Đông đúc nhất là khu ăn thắng cố. Ai đến chợ hầu như cũng phải ăn một món gì đó. Nhưng sôi động nhất vẫn là lượng người, ngồi quang nồi thắng cố và uống rượu sán lùng hay rượu nếp Bắc Hà- một loại rượu mà chỉ ở Lào Cai mới có. Họ ăn thoải mái và uống cũng thoải mái. Chỉ khi nào say hẳn thì người thân mới dìu họ ra ngựa để trở về. Chúng tôi dừng lại thật lâu bên những sạp hàng bán vải và quần áo thổ cẩm. Đây chính là những sản phẩm làm bằng tay rất khéo léo của các bà, các mẹ, các chị ở vùng này. Những chiếc khăn đủ mầu, những chiếc túi được dệt và thêu thật công phu. Tôi cũng chọn cho mình vài chiếc túi thổ cẩm để về làm quà cho bạn bè. Chợ phiên vùng này mười ngày mới họp một lần. Thỉnh thoảng chúng tôi bắt gặp cả những du khách người nước ngoài. Họ tỏ ra rất thích thú với cảnh tượng nơi đây.

>> Xem thêm:  Thuyết minh về biểu tượng nguyệt quế

Mặt trời đã lên cao. Chợ thưa người dần. Mọi người thu dọn hàng hóa để về nhà. Trên con đường trở về bản nhiều chàng trai người dân tộc say mềm nằm vắt trên lưng ngựa. Người vợ dắt ngựa thong thả trong nhịp váy đong đưa, đong đưa. Ai trở về cũng đầy ắp hàng hóa như lúc đi. Nào là mắm muối, mì chính, quần áo và cả những món đồ chơi cho con trẻ. Bóng người và ngựa cứ thấp thoáng rồi chìm khuất đi trong cây rừng.

Tôi dời Lao Cai trở về trong lòng đầy ắp cảm xúc về miền đất địa đầu của tổ quốc xa xôi. Nhưng thú vị nhất vẫn là hình ảnh một phiên chợ vùng cao. Phiên chợ ấy đã làm sống động cả một bức tranh núi rừng miền biên cương yêu dấu. Trong đầu tôi bất chợt xuất hiện mấy dòng thơ về hình ảnh những cô gái. Cô gái vùng cao nguyên xuống chợ.

“Váy áo rộn ràng em xuống chợ

Suối reo, chim hót với hương rừng

Nhịp nhàng em bước theo chân ngựa

Người thân say khướt ở trên lưng”.

Có thể bạn quan tâm?

  • Tập làm văn lớp 3: Tuần 29: Kể lại một trận thi đấu thể thao
  • Viết một bức thư ngắn cho bạn kể những điều em biết về thành thị hoặc nông thôn
  • Tả đàn kiến vàng lớp 4
  • Đàn Ghi ta của Lor-caThanh Thảo
  • Em hãy kể lại truyện Người lính dũng cảm
  • Kể lại một câu chuyện nói về truyền thống Tôn sư trọng đạo
  • Viết một bức thư cho ông bà kể những điều em biết về thành thị
  • Giáo án bài Việt Bắc-Tố Hữu

>> Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về ngày khai trường đầu tiên

Comments are closed.