Business is booming.

Tập làm văn 6 đề 7: Hãy kể lại truyện Cây bút thần

Tập làm văn 6 đề 7: Hãy kể lại truyện Cây bút thần

Hướng dẫn

Kể lại truyện cây bút thần văn học lớp 6

YÊU CẨU

  • Cần nắm được các sự việc, hành động, suy nghĩ của các nhân vật chính và ý nghĩa của truyện. Tình tiết và ý nghĩa của truyện cổ tích này khá tinh tế, thú vị. Cây bút thần là truyện cổ tích về nhân vật có tài năng kì lạ. Truyện có nhiều chi tiết tưởng tượng thần kì, đặc sắc. Truyện thể hiện quan niệm của nhân dân về công lí xã hội, về mục đích của tài năng nghệ thuật, đồng thời cũng thể hiện ưóc mơ về những khả năng kì diệu của con người.
  • Văn bản truyện Cây bút thần trong SGK được kể theo ngôi thứ ba. Chúng ta có thể lựa chọn ngôi kể và lời kể tuỳ ý, miễn là chuyện kể có kết cấu chặt chẽ, họp lí, lòi kể tự nhiên, trong sáng, mạch lạc. Tốt nhất là kể được theo giọng hồn nhiên, theo sự cảm thụ của cá nhân. Trong khi kể cần kêt hợp vồi các yếu tố miêu tả, biểu cảm, hay nghị luận để giúp cho câu chuyện kể được sinh động, cụ thể, hấp dẫn.

DÀN BÀI

MỞ BÀI

  • Ngày xưa, có một em bé mồ côi, tên là Mã Lương, em rất ham học vẽ.
  • Đi kiếm củi em lấy que vẽ chim, đi cắt cỏ em lấy nước vẽ cá trên đá, ỏ nhà ẹm vẽ đồ đạc lên tường nhà.

THÂN BÀI

  • Không bỏ phí một ngày học vẽ nên Mã Lương tiến bộ rất nhanh. Em vẽ chim, tưởng như chim bay, vẽ cá, tưởng như cá bơi lội.
  • Mã Lương và cây bút thần

+ Mã Lương được tiên ông cho một cây bút thần. Bút vẽ chim, chim tung cánh bay và cất tiếng hót ; vẽ cá cá trườn xuống sông bơi lội.

+ Mã Lương đã dùng cây bút thần vẽ các vật dụng cho người nghèo như: cày, cuốc, thùng, đèn,…

  • Mã Lương và tên địa chủ

+ Một tên địa chủ trong vùng biết chuyện đã đem đầy tớ đến bắt em bé về nhà để vẽ theo ý muốn của hắn. Vì ghét tên địa chủ gian tham nên em bé không vẽ, và bị hắn nhốt vào chuồng ngựa, không cho ăn uống gì cả.

+ Mã Lương trốn đi. Tên địa chủ đuổi theo và bị em bắn ngã.

  • Mã Lương đến ở một thị trấn và sống bằng nghề vẽ. Các bức tranh em vẽ đều phải vẽ dở. Nhưng rồi khi em vẽ một con cò thiếu mắt, vô tình một giọt mực rơi đúng vị trí mắt cò, thế là cò mở mắt, tung cánh bay đi. Chuyện này làm chấn động thị trấn và đến tai vua. Vua sai triều thần đến dụ dỗ, bắt em bé về cung.
  • Mã Lương và tên vua

+ Vì ghét tên vua làm nhiều điều tàn ác với người nghèo, nên khi tên vua bắt em bé vẽ rồng, em bé vẽ một con cóc ghẻ, bắt em bé vẽ phượng em lại vẽ gà trụi lông.

+ Vua nhốt em bé vào ngục và cướp bút. Hắn tự vẽ núi vàng, núi biến thành tảng đá suýt đè gãy chân vua, hắn vẽ những thỏi vàng, các thỏi vàng biến thành con mãng xà, tí nữa thì mãng xà nuốt chửng tên vua.

>> Xem thêm:  Tả quang cảnh trường em trước giờ vào lớp

+ Vua phải thả Mã Lương và dụ dỗ em vẽ. Em đã vẽ biển, vẽ cá, vẽ thuyền, vẽ gió đưa tên vua và triều thần ra biển và giết hết chúng.

KẾT BÀI

Sau khi vua chết, không ai biết Mã Lương đi đâu, có người nói em về quê sống với những ngưòi bạn ruộng đồng, có người lại nói em đi khắp nơi đem hết thời giờ và sức lực vẽ cho người nghèo.

Xem thêm Tập làm văn 6 đề 8: Hãy kể lại truyện Ông

lão đánh cá và con cá vàng tại đây.

BÀI VĂN THAM KHÁO

Ngày xưa, có một em bé tên là Mã Lương. Em mồ côi cả cha lẫn mẹ từ bé. Mã Lương chặt củi, cắt cỏ kiếm sông, nhưng em rất ham học vẽ. Em rất chăm chỉ luyện tập. Khi kiếm củi trên núi cao, Mã Lương lấy que vạch xuống đất vẽ chim bay trên tròi. Lúc cắt cỏ ở ven sông, em lại lấy nước vẽ cá, tôm lên đá. Khi ở nhà thì em vẽ các vật dụng đầy trên tường. Nhưng nhà nghèo quá, em không có một cây bút vẽ.

Bao năm tháng trôi qua, Mã Lương chuyên cần luyện tập, em không bỏ phí một chút thời gian nào, vì vậy khả năng vẽ của em tiến bộ rất nhanh. Em vẽ chim, cá giống như hệt, người ta tưởng như sắp được nghe chim hót, được trông thấy cá bơi lội. Thế nhưng vì nhà nghèo em vẫn chưa có bút vẽ.

Một đêm ngủ say, chợt em thấy một cụ già tóc bạc phơ hiện ra và cho em một chiếc bút. Ông già nói:

  • Đây là cây bút thần, nó sẽ giúp con nhiều.

Mã Lương nhìn cây bút bằng vàng lấp lánh, em sung sưóng reo lên:

  • Cây bút đẹp quá! Cháu cảm ơn ông! cảm ơn ông

Cụ già biến mất, em giật mình tỉnh dậy, mới biết là mình nằm mơ. Thế nhưng cây bút thần vẫn nằm trong tay em, khiến em rất lấy làm lạ.

Mã Lương lấy bút vẽ. Nhưng lạ thay, khi em vẽ chim, chim tung cánh bay và cất tiếng hót, em vẽ tiếp cá, cá trườn xuống sông bơi lội.

Thế là em bé dùng bút vẽ các vật dụng cho tất cả người nghèo. Ai thiếu, cần thứ gì em vẽ cho họ. Nào là cày, cuốc, thùng gánh nước, đèn,…

Chuyện đến tai một tên địa chủ giàu có trong làng. Máu tham nổi lên, hắn sai đầy tố đến bắt Mã Lương về nhà và bắt vẽ theo ý muôn của hắn. vốn tính tình khảng khái, ghét bọn nhà giàu tham lam, em bé quyết không vẽ bất cứ thứ gì cho hắn. Tên địa chủ tức giận nhốt em vào chuồng ngựa không cho ăn uống gì. Ba hôm sau hắn mới ra xem, hắn thầm nghĩ thằng bé không chết đói thì cũng chết rét rồi. Nhưng ghé mắt nhòm qua khe cửa, hắn thấy Mã Lương đang ngồi ăn bánh bên một lò lửa rực hồng. Tên địa chủ vỡ lẽ ra là em có bút thần. Tức quá, tên địa chủ sai đầy tớ xông vào giết Mã Lương cưóp cây bút thần. Nhưng khi bọn đầy tớ đập cửa xông vào thì đã không thấy cậu bé đâu nữa. Cậu bé đã vượt qua tưòng bằng một chiếc thang vẽ trên tường từ lúc nào rồi. Càng điên tiết, tên địa chủ nhảy phắt lên lưng ngựa và hò hét bọn đầy tớ đuổi theo, truy bắt cho bằng được. Chúng đuổi đến gần, cậu bé lặng lẽ rút cây bút thần vẽ một cái cung và một mũi têp. Cậu dương cung bắn, thế là tên địa chủ toi ngã nhào xuống đất.

>> Xem thêm:  Vẻ đẹp kì thú của bức tranh thiên nhiên trong Động Phong Nha của Trần Hoàng

Sau đó, Mã Lương bỏ đi thật xa, thật xa. Em đến một thị trấn vẽ tranh để kiếm sống. Tranh em phải vẽ dở dang. Vẽ chim thì thiếu mỏ hoặc chân. Nhưng rồi một hôm, khi vẽ một con cò trắng không mắt, một giọt mực rơi đúng vào vị trí mắt cò. Thế là cò mở mắt, cất cánh bay đi. Chuyện làm chấn động cả thị trấn, và lan đến tận kinh đô, đến tai nhà vua. Vua sai triều thần đến đón Mã Lương về kinh đô. Em bé không muốn đi, nhưng chúng dụ dỗ, doạ nạt bắt ép em phải về hoàng cung.

Biết tên vua làm rất nhiều điều tàn ác với dân nghèo, nên em bé rất căm ghét vua, và không muôn vẽ. Vì vậy, khi vua bắt vẽ một con rồng, em bé liền vẽ một con cóc ghẻ. Vua bắt vẽ một con phượng, em bé liền vẽ một con gà trụi lông. Hai con vật xấu xí, bẩn thỉu đó cứ nhảy nhót tứ tung bên cạnh nhà vua. Tức quá vua sai lính tông giam em bé vào ngục và cướp lấy cây bút thần.

Lấy được bút thần hắn liền đem ra vẽ ngay. Hắn vẽ hẳn một núi vàng. Nhưng vẫn chưa thoả mãn lòng tham, tên vua vẽ hết núi này đến núi khác. Nhưng khi vẽ xong xem lại vàng đâu chẳng thấy, chỉ thấy toàn là những tảng đá. Đá từ trên đỉnh núi lăn xuống tí nữa còn làm gãy chân hắn.

Tuy vậy, hắn không chịu bỏ lòng tham. Vẽ núi vàng không được, tên vua vẽ thỏi vàng, vẽ một thỏi thấy còn ít, hắn lại vẽ một thỏi nữa, vẽ to hơn, rồi lại tiếp tục vẽ mệt thỏi nữa, to, dài hơn. Hắn vẽ dài không biết bao nhiêu mà kể. Nhưng khi nhìn lại, tên vua không thấy vàng đâu, mà lại là một con mãng xà dài, miệng há hốc, đỏ lòm đang bô lại phía hắn. May có triều thần xô lại cứu, nếu không mãng xà đã nuốt chửng hắn.

Biết không có Mã Lương thì không thể vẽ được gì, tên vua phải thả em bé ra. Hắn dụ dỗ em và còn hứa gả công chúa cho em nữa. Mã Lương giả vờ đồng ý. Tên vua mừng rỡ, liền trả bút cho em.

Vẽ núi sợ thú dữ, tên vua sai em bé vẽ biển. Mã Lương vẽ hai nét bút, biển hiện ra. Biển rộng mênh mông, trong suốt, không một gợn sóng. Tên vua bảo biển này sao không có cá. Em bé chấm vài chấm, bao nhiêu là cá, đủ màu sắc nối đuôi nhau bơi lội. Vua thích quá lại ra lệnh:

  • Hãy vẽ cho ta một chiếc thuyền! Ta muôn ra khơi xem cá.

>> Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ của em về truyện Thầy thuốc giỏi cốt nhất ở tấm lòng

Mã Lương vẽ ngay một chiếc thuyền buồm lớn. Vua, hoàng hậu, công chúa, các triều thần kéo nhau xuống thuyền. Mã Lương đưa thêm vài nét bút, gió thổi lên nhẹ nhàng, sóng nổi lăn tăn, thuyền từ từ ra khơi.

Thấy thuyền còn đi chậm, tên vua đứng trên mũi thuyền kêu lên:

  • Cho gió to thêm một tí! Cho gió to thêm một tí!

Mã Lương liền đưa mấy nét bút đậm, gió nổi to hơn, buồm căng phồng lên, thuyền lao vun vút ra khơi. Mã Lương lại tô thêm mấy nét nữa, gió mạnh nối lên, biển động mạnh, thuyền lắc lư nghiêng ngả. Tên vua cuống quýt kêu:

  • Đừng cho gió thổi nữa! Đừng cho gió thổi nữa!

Nhưng Mã Lương không đếm xỉa đến lòi hắn. Em vẽ thêm những đương cong, biên cồn lên dữ dội, sóng xô hết đợt này đến đợt khác vào thuyền.

Tên vua quần áo ướt như chuột lột, một tay ôm vào cột buồm, một tay ra hiệu, miệng gào tay bảo em bé thôi không vẽ nữa. Nhưng em bé vò như không nghe thấy, cứ vẽ. Gió bão nổi lên, sóng lớn như những tảng núi xô đến đập vào con thuyền. Chiếc thuyền ngả nghiêng, rồi bị sóng đánh tan. Vua và tất cả bọn triều thần bị sóng dữ cuốn đi, nhấn chìm xuống đáy biển.

Sau khi vua chết, câu chuyện về Mã Lương và cây bút thần truyền đi khắp nước. Nhưng không ai biết Mã Lương đi đâu. Người thì bảo ẹm về quê sống với những bạn bè cày ruộng, người lại bảo em lang thang khắp nơi đem hết thì giờ, sức lực vẽ phục vụ người nghèo.

NHÂN XÉT

  • Văn bản kể trên bám khá sát sự việc, hành động của cách nhân vật Mã Lương, cũng như làm rõ được chủ đề của truyện, đồng thời cũng có những sáng tạo trong cách kể.
  • Lời kê có kết hợp giữa kể, tả, biểu cảm.
  • Lời văn trong sáng, có cảm xúc. Viết câu gãy gọn.

Theo Soanbaihay.com

Có thể bạn quan tâm?

  • Tập làm văn lớp 3: Tuần 29: Kể lại một trận thi đấu thể thao
  • Giải bài tập Ngữ văn lớp 6 bài 8: Cây bút thần
  • Tập làm văn 6 đề 26: Tả hình ảnh cây đào hoặc cây hoa mai vào dịp Tết
  • Tập làm văn 6 đề 8: Hãy kể lại truyện Ônglão đánh cá và con cá vàng
  • Nghị luận xã hội: bàn về tinh thần lạc quan trong cuộc sống
  • Kể lại câu chuyện Giấu cày và trả lời câu hỏi: a. Khi được gọi về ăn cơm, bác nông dân nói thế nào? b. Vì sao bác bị vợ trách? c. Khi thấy mất cày, bác làm gì
  • Tập làm văn 6 đề 18: Hãy kể về buổi lễ phát động Cuộc thi viết thư quốc tế UPU
  • Dựa vào đoạn tóm tắt, kể lại chuyện người con hiếu thảo – Tập làm văn 4

Comments are closed.