Business is booming.

Viết về người mẹ của em

Viết về người mẹ của em

Hướng dẫn

Tình cảm mà mẹ dành cho chúng ta không thể nào mang ra để cân đo hay đếm được mà nó biểu hiện trên mọi phương diện lời nói, cử chỉ ngay cả trong ánh mắt đầy trìu mến. Người ta nói “ tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất” quả không sai. Mẹ tôi có cách quan tâm rất là đặc biệt. Mẹ tôi không nói những lời yêu thương mà sẽ mắng mỏ mỗi khi tôi làm sai, chỉ bảo tận nơi những gì tôi không biết, mẹ sẽ không xưng “con” mà sẽ gọi cả tên tôi…

Tình cảm mà mẹ dành cho chúng ta không thể nào mang ra để cân đo hay đếm được mà nó biểu hiện trên mọi phương diện lời nói, cử chỉ ngay cả trong ánh mắt đầy trìu mến. Người ta nói “ tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất” quả không sai.

Mẹ tôi có cách quan tâm rất là đặc biệt. Mẹ tôi không nói những lời yêu thương mà sẽ mắng mỏ mỗi khi tôi làm sai, chỉ bảo tận nơi những gì tôi không biết, mẹ sẽ không xưng “con” mà sẽ gọi cả tên tôi… Nhưng tôi lại cảm nhận được tình yêu của mẹ qua hành động. Khi ốm, mẹ mua thuốc và giục tôi uốn, sinh nhật năm nào cũng tổ chức mặc dù tôi đã mười ba, mười bốn tuổi,… còn rất nhiều điều mà tôi không kể hết. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đó chỉ là những điều mà các bà mẹ sẽ làm cho con của mình nhưng rồi càng lớn tôi lại càng cảm nhận rõ ràng đó chính là cách quan tâm mà mẹ dành cho tôi.

>> Xem thêm:  Cảm nghĩ về bài thơ Cảnh Khuya

Tôi nhớ ngày nhỏ mỗi khi ai hỏi “trong gia đình cháu quý ai nhất?”, tôi chẳng cần suy nghĩ mà nói “cháu quý bố nhất”. Tôi khi ấy chưa đủ lớn để hiểu rằng vì bố quá hiền, luôn chiều chuộng tôi mà mẹ tôi bất đắc dĩ phải vào vai xấu. Tôi nhớ rằng mình đã ghét mẹ thế nào khi mẹ bất tôi rửa đi, rửa lại những chiếc bát; quét đi quét lại cái nhà trong những ngày đầu tôi tập làm mấy công việc ấy. Tôi không nhớ nổi mình đã cãi lại mẹ bao nhiêu lần khi nghe mẹ uốn nắn tôi về việc ăn uống, nói năng lễ phép, cách đi đứng ngày còn nhỏ. Tôi cũng chẳng nhớ mình đã tốn bao nhiêu nược mắt vì cứ nghĩ bản thân bị oan, vì cứ nghĩ rằng chắc tôi không phải con đẻ của mẹ nên mới bị đối xử như thế, Còn mẹ, cứ để mặc cho tôi ghét mẹ.

Có lẽ tôi sẽ mãi ghét mẹ nễu không có một ngày…

Tôi thấy mẹ phơi nghệ mà không biết làm gì. Rồi một cơn mưa bất chợt đổ xuông khiến tôi không cất kịp và đã để bị ướt. thế là mẹ tôi đi làm về nhìn thấy, liền mắng cho tôi một trận. Mẹ nói với tôi rằng mẹ bị bệnh nên mới phơi nghệ để chữa trị vậy mà tôi… Lúc ấy, tôi hối hận lắm, hối hận vì không quan tâm tới mẹ, hối hận vì đã vô tâm như vậy. Nhưng tất cả bệnh tật của mẹ có bao giờ mẹ nói cho tôi đâu. Mẹ chỉ chịu đựng một mình. Còn tôi, lúc nào cũng được mẹ quan tâm, chăm sóc cẩn thận.

>> Xem thêm:  Kể về người bạn thân đáng nhớ

Tôi là người không thích giữ tình cảm trong lòng. Tôi có thể nói yêu bà cả ngày, nói thương bố thường xuyên nhưng tôi luôn cảm thấy ngượng ngịu khi nói với mẹ “con yêu mẹ”. Nhiều khi tôi tự hỏi có phải ngày bé tôi gây ra nhiều lỗi lầm nên khi lớn lời yêu thương mới khó nói ra như thế? Và tôi thấy mắt tôi ươn ướt mỗi khi suy nghĩ ấy đến trong đầu.

Các bạn ơi, tôi có một thông điêp muốn gủi tơi các bạn “Hãy nói lời yêu và quan tâm tới mẹ khi còn có thể, đừng để hối hận cuối đời.” Vậy nên nếu bạn cũng đang nghĩ đến mẹ của mình mà không thể ở bên mẹ thì hãy cầm điện thoại lên và gọi cho mẹ đi nhé. Bất cứ người mẹ nào cũng yêu con và luôn muốn ở bên con của mình mà. Yêu thương là không chờ đợi và bởi vì tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng, cao quý nhat trên đời.

Có thể bạn quan tâm?

  • Viết một đoạn văn ngắn (từ 5 đến 7 câu) kể về tình cảm của bố mẹ hoặc người thân của em đối với em
  • Kể lại câu chuyện Đất quý đất yêu
  • Em hãy kể về tình cảm của bố em đối với em
  • Nói về nơi em ở, một vùng quê nghèo
  • Em hãy kể về tình cảm của em đối với ông em
  • Hướng dẫn cảm thụ văn học bài Quạt cho bà ngủ – Tiếng việt 3.
  • Giải thích về Oan Thị Kính qua đoạn trích Nỗi oan hại chồng trong Quan Âm Thị Kính
  • Sân trường em hoặc nơi em ở thường có nhiều cây cho bóng mát. Hãy miêu tả một cây mà em yêu thích – Tập làm văn 4

>> Xem thêm:  Cảm nghĩ về bài thơ “Bánh trôi nước” của Hồ Xuân Hương

Comments are closed.